Thursday, October 17, 2013

ĐỌC THƠ LÊ PHƯƠNG CHÂU - Bài của Nguyễn Lương Vỵ

                                              

“đếm đời người trăm năm
tôi rong chơi một khắc...”

Hai câu thơ mở đầu trong bài thơ Một Khắc Trăm Năm, như một câu nói bình thường, nhưng người-thơ Lê Phương Châu đã làm cho người đọc thảng thốt, rung động. Một Khắc hiện tiền gói trọn Trăm Năm? Câu-chuyện-thơ kể ngắn gọn trong 6 khổ thơ dung dị, bình thản về một nơi chốn quê nhà, nay đã trở thành kỷ niệm, hồi ức. Bài thơ như một khung nhạc trầm lắng, “đình làng mái phủ rêu/thánh thần mòn tróc lở/cây sung già cổ lổ/nghẹn lòng thở xiết rên...” Nơi chốn ấy vẫn còn trong tâm thức của người-thơ, âm vang như cơn gió nhẹ, thoáng chút ngậm ngùi bể dâu, để rồi lúc trở về, “lá rụng – cội về nguồn/tôi – chiều quê thong thả/lạnh lùng ngắm xung quanh/soi bóng mình giếng cạn...” À ra thế! Bóng mình giếng cạn, phải là một người đã từng trải, phiêu dạt gió bụi, mới nghiệm ra điều thiết cốt ấy. Vậy nên, “xin gửi lại ân tình/chút sinh linh – tôi/mùa đông – mùa bão rớt/trôi về biển sớm mai!” Khổ thơ cuối chấm dứt bằng một dấu chấm than mang âm vọng của một lời chào, chào Một Khắc Trăm Năm huyễn mộng nhưng tràn đầy lòng bi mẫn! Cuộc rong chơi trong tâm thức của người-thơ cũng là một cuộc hẹn-trở-về, biển sớm mai, một hình ảnh, một cách nói ẩn ngôn của sự hòa điệu trong nhịp sinh thành của vạn hữu. Bài thơ dung dị như hơi thở, nhưng đã cho người đọc một niềm cảm ứng sâu xa về một chốn quê nhà…!




 Thơ Lê Phương Châu không ồn ào dậy sóng mà hiền hòa như những ngọn gió điền dã, giọng thơ như lời độc thoại với chính mình, “mình tôi khêu bấc đèn dầu/phút giây ẩn hiện sắc màu cao nguyên...” Thơ, với Lê Phương Châu như một ân sủng của trời đất, “một câu thơ nghiền ngẫm mãi chưa rời/đêm sắp thẳng hàng – thuyền vọng viễn khơi/đất nứt nẻ chôn vùi chữ nghĩa/vẫn chút nắng vàng – vẫn có tôi!” Thơ, với Lê Phương Châu như một niềm tín mộ,“lắng nghe trong chữ nghĩa/vô vàn ý thơ rơi/nhặt ba hồn chín vía/kết sợi thơm dâng đời!” Sợi Thơm ấy, khởi đi từ cội nguồn tinh mật của kiếp người là tiếng nói? Tiếng nói trong trẻo, trong veo nhất của kiếp Người là Thơ? “đội mưa mùa thu tím tái/lung linh tiền kiếp trổ hoa/man mác suối mơ xanh lục/ngập đôi bàn chân đi qua!”
 Thơ Lê Phương Châu hiền hòa nhưng chất ngất hoài niệm, chiêu niệm,“đã qua rồi bão lửa chiến chinh/mất còn ai như bóng tượng hình/mắt rủ vọng âm – hồn chiêu niệm/hồng chung thức tỉnh lưới vô minh...” Nỗi chung và niềm riêng khôn nguôi,“thẩn thờ đếm bóng thời gian/thương giòng nước bạc - nhớ tràn điêu linh/về đây - cát bụi thâm tình/long đong muôn hướng có mình có ta/trăm năm hội ngộ cũng là/chuyến đò dang dở - ánh tà dương soi/một dòng trôi – một giòng trôi/chiều nay gió cuốn trên đồi thinh không/rất xanh một bóng trăng lồng/rất nhiều chiêu niệm trong vòng tay ôm.” Thơ Lê Phương Châu hiền hòa nhưng không bi lụy. Phải chăng người-thơ đã “thức tỉnh lưới vô minh”? Có chút gì tưởng tiếc dẫu rằng trong tỉnh thức, “ánh sáng vô tâm đồi cỏ cháy/đầy vơi tay níu lại ân tình/biệt xứ - cũng đành thôi gió tạt/cũng đành tiếng khóc giữa vô minh”
Thơ Lê Phương Châu hiền hòa nhưng vẫn ẩn dấu nét đẹp cổ điển, vững vàng, tài hoa về thi pháp:

ta biết tìm em ở hướng nào
tình say ý mộng ngỡ chiêm bao
mưa rơi gác vắng - trăng mờ khuất
nắng rụng thuyền khua - sóng gợn chao
thấp thoáng ai qua choàng lụa tím
mơ hồ kẻ ở ngóng trời cao 
Đông Tây NamBắc - phương em đó
thế nhé mai sau một tiếng chào!
 (Phương Nao)

“em”,“phương em,” theo người-thơ bộc bạch tâm sự, đây là cuộc truy tìm bản ngã của chính mình trong những đêm tĩnh tọa giữa tịch mịch hư không. Tiếng-chào-tri-ngộ ở cuối chặng đường sinh tử há chẳng phải là niềm hoan lạc đấy sao?! Tiểu ngã trùng phùng đại ngã! Cuộc-trở-về với bản lai diện mục chính là niềm khát khao vô hạn của người-thơ. Còn niềm hỉ lạc nào hơn! “cám ơn đời cho tôi/đôi mắt nhìn khép mở/cám ơn lời dịu dàng/vần thơ tôi hoa nở/ - cám ơn người nhìn tôi/trái vàng hong nhịp thở/cám ơn em – vườn khuya/tôi dìu tôi thong thả.” Đó là Lời Cám Ơn Thật Thà của người-thơ. Thơ đã vượt lên chữ-nghĩa-ý-tứ-thi-pháp, chỉ còn lại trái vàng hong nhịp thở, nhịp hôn phối kỳ diệu của hiện-tiền-không-thời-gian. Đó cũng chính là sự kỳ diệu của Thơ!

 07.2013
Nguyễn Lương Vỵ





Wednesday, October 16, 2013

THƯ TIN: RA MẮT TẬP SAN QUÁN VĂN SỐ 17

Tập san Quán Văn số 17 ra mắt vào lúc 9 giờ sáng chủ nhật (20.10.2013) tại Cà phê Luật, 305/11 Nguyễn Trọng Tuyển, phường 10, quận Phú Nhuận, TP. HCM

GẶP LẠI Ở KHÂU VAI – Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang




Sau chuyến công tác dài ngày ở Tam Đảo trở về, anh ùa vào Đan bằng những cái hôn vồ vập. Yêu nhau đã sáu năm nhưng tình yêu luôn được hai người làm mới bằng những xa xôi vừa đủ, khoảng cách vừa tầm và hai tâm hồn đồng điệu luôn khao khát yêu thương. Nhưng không hiểu sao, lần hội ngộ này thay vì quan tâm sức khỏe và công việc của anh, Đan lại nhìn sâu vào mắt anh dò hỏi:
- Nếu sau này lỡ em ngoại tình thì anh có tha thứ cho em không?
Thoáng chút sững sờ, anh hôn nhẹ lên trán Đan thì thầm:
- Không bao giờ tha thứ cả. Vì anh không muốn chia sẻ em với bất cứ ai dù chỉ là ánh mắt hay chút rung động thoáng qua. Nhưng tại sao bỗng nhiên em lại hỏi vậy. Không phải là...
Anh nhìn thẳng vào mắt Đan tỏ vẻ nghi ngờ, dò xét. Đan bật cười:
- Không có gì. Tại em mới xem xong bộ phim “Sự quyến rũ của người vợ”. Xem xong phim thấy hoài nghi sự chung thủy và hoài nghi chính bản thân mình một chút.
- Em thật là...
Anh cười rộng lượng, lại vùi lên mái tóc Đan bằng nồng nàn yêu thương sau những ngày xa cách. Đan để mặc anh biến mình thành con mèo nhỏ, cô nằm quận tròn trong vòng ôm còn đượm mùi đất lạ. Sau những câu chuyện rỉ rả về thành phố, về vùng đất anh nơi vừa qua, về những biến động xung quanh trong khoảng thời gian dài. Như chợt nhớ ra, anh hỏi Đan:
- Thế nếu sau này nếu anh ngoại tình, thì em... em có sẵn lòng tha thứ cho anh?
Đan vẫn giữ nguyên tư thế của một con mèo bông ngoan ngoãn, cô đáp:
- Em sẽ lặng lẽ ra đi.
- Tại sao?
- Vì em không muốn níu giữ những thứ đã không còn thuộc về mình nữa. Em sẽ nhấc nó ra khỏi trái tim và đặt nó thật xa, như thể chúng chưa bao giờ bị em nhốt trong lồng ngực.
 Hai người thường ngồi ở đó, ban công tràn ngập ánh nắng vào những ngày đẹp trời để nhâm nhi tách cafe sữa do chính tay Đan pha. Ngày mưa, nếu anh không lặn mất tăm khỏi thành phố này vì những dự án công trình thì cũng ban công đó, hai người ngồi im lặng bên nhau. Anh chơi piano rất hay, lúc lả lướt lúc đắm chìm lúc lại mông lung, hoang hoải. Nhiều khi Đan nhìn anh và tự hỏi không biết mình đã mê đắm con người này vì lẽ gì, sự đào hoa, bí ẩn hay chỉ đơn giản là trái tim cùng chung nhịp đập? Có lẽ là nhiều hơn thế, trong anh luôn toát ra một sức hút kì lạ thường khiến Đan bị thôi miên, mụ mị. Để rồi cứ lặng lẽ đứng bên đời anh chờ đợi. Ngày ở thành phố này dài lắm, không như tháng năm phiêu dạt với vô vàn thú vị của anh.

                                            * * *
Đan quen anh trong một lần đi “phượt”. Nói đúng hơn là anh đã đến vào những tháng ngày tuổi trẻ bồng bột và nổi loạn của Đan. Đến để kìm cương con ngựa bất kham, để biến Đan thành con người hoàn toàn khác. Trước kia Đan sống thoáng, không sợ gì và không mấy bận tâm suy nghĩ về mọi việc xung quanh, ưa sự mạo hiểm, kiếm tìm và ghét nhất phải tù túng, đóng đinh mình một chỗ. Nhà chỉ có hai mẹ con, công việc khiến mẹ thường xuyên đi lại giữa Sài Gòn và Hà Nội. Chẳng mấy khi mẹ có mặt ở nhà quá năm ngày, từ lúc Đan còn nhỏ đến giờ đã quen với việc tự chăm sóc bản thân khi không có mẹ. Càng lớn Đan càng muốn bay nhảy, muốn đi nhiều nơi để khám phá những vùng đất mới.
Trong lần đi phượt cùng nhóm bạn thân trên quãng đường từ Lũng Cú về thị xã Hà Giang, sau khi đã qua những con đèo xa ngái uốn lượn cheo leo trên vách núi cùng cái lạnh buốt thịt da trong bồng bềnh mây núi, nhóm Đan dừng lại Mèo Vạc xem chợ tình Khâu Vai. Hôm đó đúng ngày 26-3 âm lịch, quả là một ngày tràn ngập sắc màu trang phục của các cô gái, chàng trai, các cụ ông cụ bà từ khắp các nẻo đường chênh vênh trên núi cao tìm xuống.  Đây đó vang lên tiếng khèn, tiếng hát réo rắt, du dương như gọi mời, lôi kéo. Những tiếng hát vang lên vừa da diết vừa chộn rộn tươi vui hướng về bạn tình, về người mình thầm yêu trộm nhớ trong suốt một năm dài không gặp mặt. Tất cả khiến lòng Đan dâng lên nhiều xúc cảm như cũng muốn đắm mình, chìm ngập trong không gian của sự hội ngộ tình yêu. Giây phút ấy Đan cũng muốn có một cuộc tình, có một người để kiếm tìm, để biết chắc rằng có một người con trai đã đến phiên chợ này đang chờ mình tại một nơi hẹn hò quen thuộc. Và anh đã xuất hiện bên Đan như định mệnh. Nơi ấy, Khâu Vai, hai người đã gặp để yêu nhau...
Câu đầu tiên khi anh tiến lại gần Đan, anh bảo:
- Có phải em đang tìm anh không? Anh đã có mặt đúng giờ rồi nhé!
Thoáng sững sờ, Đan hỏi:
- Chúng ta có hẹn với nhau sao?
- Từ kiếp trước!
- Kiếp trước?
- Chắc chắn vậy.
Đan phì cười, nghĩ bụng đúng là đồ đào hoa, dẻo mỏ. Thế mà vì ánh mắt hun hút ấy, vì những phút trải lòng về những mảnh đất nơi cả hai người đã từng đi qua và vì cả những điều rất mơ hồ mà họ đã neo đậu vào nhau thứ niềm tin mãnh liệt. Từ đó Đan ngoan ngoãn trở về thành phố, kết thúc những chuyến đi phượt nhiều thú vị nhưng cũng đầy mạo hiểm. Đôi khi trong dài rộng tháng ngày chôn chân trong thành phố, Đan nhớ da diết màu xanh ngút ngàn của núi rừng. Nhớ những giây phút bạn bè đứng im lặng bên nhau trên đỉnh đèo nhìn núi điệp trùng giữa đất trời bao la, vời vợi. Nhớ những đám mây bảng lảng và những chấm nhỏ li ti đang vắt vẻo leo trên sườn dốc. Đó là tuổi trẻ, là ước mơ dám nghĩ dám làm của Đan. Là quá khứ đẹp đẽ đầy trải nghiệm và cũng nhiều xốc nổi.  
Đan giờ khác xưa nhiều quá, trầm lắng hơn giữa thành phố nhộn nhịp này như biết bao người phụ nữ khác với những nỗi lo tiền, tình lẫn lộn. Ngày bão, mẹ đi công tác xa, Hà Nội lụt vào tận nhà Đan chỉ còn biết khóc. Những ngày nắng cháy da cháy thịt, thân con gái một mình đi về lẻ bóng, mệt mỏi không biết tỏ cùng ai, anh cũng không có mặt. Thành phố này sinh ra anh nhưng xem ra anh chỉ tự coi mình là khách trọ, vui thú ghé qua dăm ba hôm rồi đi. Cũng may là còn Đan làm sợi dây ràng buộc. Năm nào anh cũng hứa sẽ đi hết mùa mưa rồi về hẳn, biết bao nhiêu mùa mưa đã trôi qua, ngày tháng dài Đan chỉ có thể chạm vào anh bằng kỉ niệm.
Đan yêu anh, yêu cả sự nhiệt huyết say mê nghề nghiệp của anh. Chính vì vậy mà chưa bao giờ Đan tạo sức ép để anh trở về an phận trong thành phố. Anh cứ rong ruổi trong chuyến đi, thi thoảng lại về vùi vào tóc Đan nồng nàn như thế. Lần này, trước lúc đi anh lại hứa:
- Năm sau chúng mình cưới nhau em nhé! Anh thật sự rất thèm tiếng trẻ con và cũng muốn nắm em thật chặt.
- Rồi lại là những chuyến đi dài? Thôi thế cũng tốt, khi có con em sẽ không còn cảm thấy ngày dài rộng nữa.
- Anh sẽ không để cho em phải đợi chờ nhiều nữa đâu. Sắp có quyết định chuyển anh về làm văn phòng rồi. Như thế sẽ ổn hơn đúng không cưng?
Đan khẽ gật đầu, tựa vào vai anh khóc. Những giọt nước mắt vừa tủi hờn vừa lấp lánh hạnh phúc. Đan đã 27 tuổi rồi, cũng không biết sẽ chờ anh được bao lâu, ơn trời là anh đã thấy chồn chân. Nếu có một gia đình đầm ấm, thì cuộc sống giữa thành phố này cũng không trở nên quá tệ đối với anh.  Đan sẽ học cách làm vợ ngoan, làm mẹ hiền, làm một người đàn bà chứa nhiều thú vị để anh không chán ngấy. Mọi thứ rồi sẽ ổn.

                                         * * *
Kỉ niệm bảy năm ngày gặp gỡ, như thường lệ dù đi đâu anh cũng sẽ về. Nhưng năm nay thì khác, anh nói cần hoàn tất công việc nhanh để giải quyết vấn đề thủ tục chuyển công tác nên sẽ không về được. Đan hơi buồn nhưng im lặng. Thành phố đông thế mà như chỉ có mình Đan cô đơn. Mẹ cũng đã có người thương, mẹ đi suốt như để tự bù đắp lại những tháng năm ngược xuôi vất vả nuôi con, Đan mừng cho mẹ. Nhưng biết làm gì cho qua một ngày nhung nhớ? Nhỏ bạn bảo:
- Phượt đi! Một lần nữa thôi, nhớ lắm!
Đan phì cười:
- Mấy tuổi rồi, xương cốt của bảy năm ngồi văn phòng thì không đủ dắt xe ngắm núi chứ đừng nói là phi đèo, leo dốc nhé!
Nhưng Đan cũng sợ mình chôn chân một chỗ lâu quá rồi một ngày bỗng biến thành ma nơ canh, điểm tô mình bằng khuôn mặt và nụ cười vô hồn, cứng nhắc. Nên Đan gật đầu đồng ý lên Hà Giang một chuyến, dĩ nhiên chỉ là một chuyến du lịch bình thường chứ hoàn toàn không “phượt”. Hôm đó là ngày Khâu Vai họp chợ tình, cả một trời váy hoa sặc sỡ và rộn ràng khèn, hát. Anh không biết gì về chuyến đi của Đan. Trong phút giây tràn ngập kí ức ngọt ngào khi đứng giữa chợ tình, Đan đã ước được gặp lại anh một lần nữa ở nơi đây như là một sự tình cờ hoặc như là định mệnh.
Và... Đan đã gặp lại anh!

                                         * * *
Anh trở về thành phố trong rã rời, mỏi mệt. Thành phố hôm nay bỗng yên yên ắng lạ lùng. Bầu trời vời vợi xanh và những hàng cây như vừa bước ra trong cơn ngái ngủ. Anh trở về ngôi nhà nhỏ nằm trong ngõ hẻm, nơi ấy tuổi thơ anh từng đầy ắp kỉ niệm về cha mẹ. Nhưng từ khi họ ra nước ngoài định cư, ngôi nhà luôn bị bỏ không, chỉ thi thoảng Đan sang sưởi ấm nó bằng một bình hoa mang hương sắc của mùa. Ngôi nhà luôn là điểm hẹn, là thế giới riêng biệt của hai người cho ngày anh trở về, Đan đã thuộc nguyên tắc đó.
Anh nhón nhẹ bước chân lên từng bậc thang quen thuộc, chờ đợi một mái tóc ngát hương đang dịu dàng quay mặt về phía ban công. Thoáng chút ngập ngừng khi thấy cánh cửa sân thượng vẫn đóng im. Anh đứng đó như một kẻ tội đồ cần phải lấy lại bình tĩnh trước khi xưng tội. Anh đang nghĩ xem lần này trở về có nên hỏi Đan xem nếu anh ngoại tình thì cô có rộng lòng tha thứ cho anh một lần được hay không? Nhưng khi anh mở cửa ban công, Đan đã không có mặt. Bất chợt hoang mang, anh điện cho Đan:
- Em đang ở đâu vào ngày anh trở về bên em vậy?
Từ đầu dây bên kia giọng Đan nghẹn đắng:
- Em đang đi tìm lại hồn mình ở Khâu Vai. Nơi em đã gặp anh đi với  một người con gái khác. Chợ tình hôm đó rất đông nhưng em vẫn kịp nhận ra tim mình lỗi nhịp.

Như lời nói năm nào, nếu như anh ngoại tình, Đan sẽ lặng lẽ ra đi...

Vũ Thị Huyền Trang (Hà Nội)


ÂM VANG MÙA THU – Thơ Nguyễn Nguyên Phượng



Có những thanh âm chừng quen thuộc quá
Theo ta dài suốt mấy mươi năm
Hơi may chớm,  lòng mềm như cỏ lá
Mùa thu ngân nga hồi trống khai trường.

Cổng tường vôi bạc đầu cùng năm tháng
Chợt lung linh màu nắng mới thơm tho
Tán lá bàng mỡ màng hơn mỗi sáng
Chuyện đời thường bổng chốc nhẹ như tơ!

Nhánh phượng già cuối sân trường cũng khác
Trái đong đưa chào vẫy lúc em qua
Ta trẻ lại thời trai tơ mười sáu
Đứng vời trông đắm đuối mộng đôi tà.

Phấn viết trên tay, sao lòng bối rối
Những mắt nai ngơ ngác vẻ trinh tuyền
Trước hồn thơ ta là người có lỗi
Lời nói đầu se sắt nỗi niềm riêng.

Đời vẫn trong lành chờ em ngoài cửa
Âm vang mùa thu - hồi trống yêu thương
Áo ta mặc giờ không còn trắng nữa
Xin được cùng em sóng bước khai trường.

Nguyễn Nguyên Phượng (Đồng Nai)

                                               


NHỚ QUÊ – Thơ Lê Ngũ Nam Phong

                                                     Lê Ngũ Nam Phong

Gởi những người xa quê


“Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau”
Ra nhìn cửa trước ngõ sau
Nhớ về quê mẹ nao nao nỗi lòng
Xa quê nhớ mẹ ngóng trông
Lời ru còn đó cõi lòng khắc ghi
Ầu ơ giọng hát rù rì.
Tình cha nghĩa mẹ dễ gì nhạt phai
Lá non còn đọng sương mai
Nhớ cây cổ thụ suốt ngày vì con
Cành ôm thân ốm héo mòn
Gió đưa lay động vẫn còn thương con.

Ngày 03-10-2013

 Lê Ngũ Nam Phong (Tiền Giang)

VIDEO CLIP: THĂM VƯỜN QUỐC GIA U MINH THƯỢNG






      Buổi sáng 11.10.2013, trên chiếc xuồng máy, chúng tôi gồm: Nhà văn Nguyễn Khoa Đăng, nhà thơ Lê Thiếu Nhơn, nhà thơ Bùi Đức Ánh, Nguyễn Hữu Duyên, Thanh Bình, Hải Yến (hướng dẫn viên du lịch) đã đi thăm một đoạn Vườn Quốc gia U Minh Thượng (Kiên Giang). 

LỜI BÌNH CỦA NHÀ THƠ THANH TÙNG VỀ BÀI THƠ “NGHE TIN BÃO XA” CỦA BÙI ĐỨC ÁNH


 Cơn bão số mấy
Cũng khiến ta giật thót như cơn bão đầu tiên
Miền Trung the thắt gió
Nỗi phập phồng sóng biển cuồng xô

Mẹ ta ở quê
Em ta ở quê
Trái tim thị thành làm sao che chắn được?

Cơn bão ngoài xa đang về
Hay cơn bão lòng ta dội ra?

(Nghe tin bão xa - Thơ Bùi Đức Ánh)    
                

Đang mùa mưa bão, bài thơ xuất hiện rất thời sự nhưng vẫn không hề có tính minh họa. “Nghe tin bão xa” đích thị thốt ra từ tâm tư kẻ tha hương đoái vọng về miền Trung ruột thịt. Những cơn bão dồn dập được thông tin trên báo chí, đã thành nỗi ám ảnh cho tác giả: “Cơn bão số mấy/ Cũng khiến ta giật thót như cơn bão đầu tiên”. Niềm tin đối với nơi chôn nhau cắt rốn không đồng thuận với kinh nghiệm chống chọi thiên tai. Hai câu mở đầu  bài thơ đã phác họa đầy đủ tấm lòng một người con xa xứ trước mùa giông tố!
Hai hình thái cảm xúc “the thắt” và “phập phồng” ngỡ gắn cho gió, cho sóng mà thật sự  là dành cho tác giả khi nghĩ đến người mẹ và em. Hai câu ngắn “mẹ ta ở quê” và “em ta ở quê”  bỗng nghẹn ngào bởi câu thơ dài “trái tim thị thành làm sao che chắn được”. Chỉ ba câu mà cả một miền rối bời tình thân. Một chút tin, một chút yêu, một chút lo cứ chênh chao giữa ba câu thơ, mà độc giả có thể thay đổi vị trí của từng câu vẫn không làm hao hụt ý nghĩa!
Hai câu kết đột ngột “cơn bão ngoài xa đang về/ hay cơn bão lòng ta dội ra?. Một câu hỏi không cần câu trả lời, vì ở đó đã có sự khỏa khỏa lấp  của rất nhiều ân cần chia sẻ!  Cơn bão trời và cơn bão lòng cũng giằng xé và cùng tan biến!
“Nghe tin bão xa” không nhiều chữ, nhưng lấp lánh ý. Một bài thơ gọi được rung động của người đọc, nhất là trong những ngày bão lụt đang vây hãm miền Trung.


Thanh Tùng (TP. HCM)