Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Thursday, October 17, 2013

VIẾT Ở QUÁN QUEN - Thơ Vĩnh Thông



Tặng Nguyễn Ngọc Đặng, Huỳnh Ngọc Phước

Có nỗi buồn xa lắc phía cuối sông
Có niềm vui chạm bãi bờ hửng nắng
Ta lạc em giữa bến chiều áo trắng
Vòng nhân gian quá rộng để đợi chờ.

Có màu hoa mất hút giữa vườn đêm
Để nụ gió chờn vờn không điểm trú
Ta tìm em giữa con đường thu cũ
Chốn hẹn hò quen lạ lẫm nhau rồi.

Chốn hẹn hò xưa làm cho ta vui
Chút ký ức cuối mùa như mây khói
Mỏng mảnh quá, xin đừng rời ta vội
Giữ giùm nhau một cõi nhớ xa vời.

Bình Thủy, 3.8.2013
 Vĩnh Thông (An Giang)

CỐ HƯƠNG ƠI! – Thơ Nguyễn Thái Huy



XIN LẠI MỘT THỜI

Ráng chiều chưa tím cuối thôn
Mà sao sương khói đầu cồn mãi bay
Gió thu lành lạnh vai gầy
Để đôi mắt ướt cay cay mất rồi
Cố hương ơi - chốn xa vời 
Cho tôi xin lại một thời bình yên!

GIẬN MÌNH

Đêm qua mưa suốt, trời thêm gió
Nên nước ngoài sông lại dâng đầy
Chẳng biết quê nhà nơi xóm nhỏ
Mẹ già côi cút sống sao đây
Giận mình không thể làm chi được
Ai hiểu giùm cho một chút này.


Nguyễn Thái Huy (Huế)

CHÙM THƠ DÂNG LÊN ĐẠI TƯỚNG




NGƯỜI HÓA VÀO LINH THIÊNG SÔNG NÚI – Thơ Nguyễn Thuý Quỳnh
 
(Một nén tâm nhang kính tiễn Đại tướng)

Xin đừng khóc, để Người bay thanh thản
Người giã biệt chúng ta về cõi Bác thôi mà
Cây Nhân -Trí - Dũng một đời Người vun xới
Đã vươn cành tỏa nắng đến muôn xa

Dân tộc có Người, sử xanh thành huyền thoại
Nhân loại có Người lừng lẫy một Tướng quân
Tên Người hóa vào linh thiêng sông núi
Dựng vĩnh cửu tượng đài ĐẠI TƯỚNG CỦA NHÂN DÂN! 

N.T.Q     

                  
                        
 TÊN TUỔI NGƯỜI VĨNH VIỄN VỚI NON SÔNG – Thơ Nguyễn Xuân Tư                                          

 Kính viếng hương hồn Đại tướng Võ Nguyên Giáp

              Trong biển người viếng Đại tướng tên “Văn”
              Muôn triệu con tim xích gần nhau lại
              Trước anh linh vị tướng tài huyền thoại
              Suốt cuộc đời vì nước, quên thân

              Người trở thành tượng đài tạc giữa lòng dân
              Bình dị, khiêm nhường mà vô cùng vĩ đại
              Đức, Trí, Dũng, Mưu và giàu lòng Nhân ái
              Trước vận mệnh dân tộc mình luôn vững chãi niềm tin

              Người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh 
              Người ra đi nhân loại nghiêng mình đưa tiễn
              Nơi Người nằm dạt dào sóng biển   
              Tên tuổi Người vĩnh viễn với non sông.

              Quảng Bình đêm 13/10/2013    
                  N.X.T
                                                                          

THƠ TIỄN ĐƯA NGƯỜI – Thơ Phạm Trung Tín

Khi vận nước suy  - cần và có anh hùng hào kiệt
Hồ Chí Minh anh minh trao kiếm báu đúng người
Đúc kết tinh hoa Hưng Đạo Vương - Quang Trung - Lê Lợi
Dựng nước Việt ngoan cường vững thế kỷ hai mươi.

Tổng Tư Lệnh  Võ Nguyên Giáp tài ba thao lược
Dưới cờ Đảng quang vinh lập kỳ tích Điện Biên Phủ lẫy lừng
Thực dân Pháp cúi đầu ký hiệp định Giơnevơ lịch sử…
Lầu Năm Góc bàng hoàng: Ba mươi tháng tư -  đại thắng vẻ vang.

Đất nước thêm một lần  khóc, đại “Hồng tang”
Lay động nhân tâm sau bốn mươi ba năm Hồ Chí Minh vĩnh biệt
Võ công tâm đức Đại tướng mãi ngàn sau bất diệt
Ta tiễn đưa người, cõi vĩnh hằng, sáng mãi giữa ngàn sao.
                                
TP. HCM, 8/10/2013.

P.T.T

Wednesday, October 16, 2013

ÂM VANG MÙA THU – Thơ Nguyễn Nguyên Phượng



Có những thanh âm chừng quen thuộc quá
Theo ta dài suốt mấy mươi năm
Hơi may chớm,  lòng mềm như cỏ lá
Mùa thu ngân nga hồi trống khai trường.

Cổng tường vôi bạc đầu cùng năm tháng
Chợt lung linh màu nắng mới thơm tho
Tán lá bàng mỡ màng hơn mỗi sáng
Chuyện đời thường bổng chốc nhẹ như tơ!

Nhánh phượng già cuối sân trường cũng khác
Trái đong đưa chào vẫy lúc em qua
Ta trẻ lại thời trai tơ mười sáu
Đứng vời trông đắm đuối mộng đôi tà.

Phấn viết trên tay, sao lòng bối rối
Những mắt nai ngơ ngác vẻ trinh tuyền
Trước hồn thơ ta là người có lỗi
Lời nói đầu se sắt nỗi niềm riêng.

Đời vẫn trong lành chờ em ngoài cửa
Âm vang mùa thu - hồi trống yêu thương
Áo ta mặc giờ không còn trắng nữa
Xin được cùng em sóng bước khai trường.

Nguyễn Nguyên Phượng (Đồng Nai)

                                               


NHỚ QUÊ – Thơ Lê Ngũ Nam Phong

                                                     Lê Ngũ Nam Phong

Gởi những người xa quê


“Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau”
Ra nhìn cửa trước ngõ sau
Nhớ về quê mẹ nao nao nỗi lòng
Xa quê nhớ mẹ ngóng trông
Lời ru còn đó cõi lòng khắc ghi
Ầu ơ giọng hát rù rì.
Tình cha nghĩa mẹ dễ gì nhạt phai
Lá non còn đọng sương mai
Nhớ cây cổ thụ suốt ngày vì con
Cành ôm thân ốm héo mòn
Gió đưa lay động vẫn còn thương con.

Ngày 03-10-2013

 Lê Ngũ Nam Phong (Tiền Giang)

Tuesday, October 15, 2013

THAY LỜI MUỐN NÓI – Thơ Đặng Thị Xuân



Áo trắng ngày xưa, trắng ngập trường
Sao tình hai đứa vẫn đơn phương.
Ngu ngơ, nhút nhát cùng khờ dại,
Để cả muôn đời nỗi vấn vương.

                   Quá khứ ùa về trong giấc mơ,
                   Mang theo kỉ niệm của tuổi thơ.
                   Bằng lớp, cùng trường, cùng kí túc
                   Nào ai dám nghĩ chuyện vu vơ.

Thế rồi tất cả lại đổi thay,
Không lời từ biệt mà chia tay.
Anh buông sách vở tròn đạo hiếu,
Thổn thức lòng ai bao đắng cay…

                   Mấy chục năm rồi có gặp đâu,
Âm thầm lưu luyến buổi ban đầu.
Vẫn hằng theo dõi ai từng bước
Mong mỏi có ngày ta gặp nhau.

Áo trắng giờ đây có ngập trường?
Có ai còn nhớ nỗi vấn vương?
Có còn khờ dại, ngu ngơ nữa?
Đôi ngả, đôi đường vẫn luyến thương.


Đặng Thị Xuân

Monday, October 14, 2013

KHẼ KHÀNG DIÊU BÔNG – Thơ Lâm Trúc



Diêu bông là lá của thơ
Mà sao lắm kẻ đợi chờ người dưng?

Thách chi lá thắm giữa rừng
Trách ai buông gió bay vần thơ say!

Chiều vun vén nắng sao đầy
Diêu bông ngày ấy hỏi ai có còn?

Giật mình: môi chạm thỏi son
Ngỡ hơi rượu phả thuở còn vòng tay!

Xin đừng cản gió ngăn mây
Diêu bông hay chén rượu đầy
        Người ơi!

Lá bay theo gió xa khơi
Để hương ở lại say hơi nồng nàn…

Lắng trong tiếng lá dịu dàng
      Là tình em đó
        Khẽ khàng…
         Diêu bông!

 28/ 01/ 2011
Lâm Trúc (An Giang)


MÙA NƯỚC NỔI Ở PREK CHREY – Thơ Trịnh Bửu Hoài





Hàng cây còn soi bóng
Đôi bờ Mương Vú đâu
Chim run đôi cánh mỏng
Trong sợi nắng bạc đầu

Ta về như giấc mộng
Thao thức một bờ lau
Cánh đồng xưa hoá sóng
Vỗ mãi một chân cầu

Ta về theo gió lộng
Hồn phiêu dạt chân mây
Buồn lan căn nhà trống
Giữa nghìn trùng gió lay

Ta về bên bóng gáo
Nhìn từng cánh lá khô
Không tìm ra nguồn cội
Rơi giữa dòng hư vô

Ta về sông vẫn chảy
Âm thầm dưới đáy sâu
Lặng câm đời cỏ dại
Giấu mình trong bùn nâu

Ta tìm sông tìm đất
Chỉ thấy bóng xuồng câu
Hình như trong bát ngát
Mây trời soi bể dâu

Hàng cây còn đứng đó
Đôi bờ Mương Vú đâu…

Tháng 9 – 2011

Trịnh Bửu Hoài (An Giang)             

Sunday, October 13, 2013

TRÊN NGỰC ÁO MÙA ĐÔNG – Thơ Lê Thanh My


Nhà thơ Lê Thanh My
Sinh năm 1966
Quê quán An Giang
Hội viên Hội Nhà văn Viêt Nam
Tổng biên tập Tạp chí Thất Sơn (An Giang)



Từng sợi heo may đan chéo vào nhau
Nỗi nhớ luồng da thịt
Trên ngực áo mùa đông
Mây giăng kín

Tôi đi qua mùa bằng ký tự thời gian
Bằng sắc nắng đổ tràn trên từng ô cửa
Dịu dàng và se sắt
Không ai sắp đặt
Cho nỗi buồn đi đâu

Người mang cho tôi hơi thở tình đầu
Ngại ngùng
E ấp
Tôi biết mặt tình yêu qua khung cửa hẹp
Thấp thoáng mùa, cởi cúc áo bay…


Lê Thanh My (An Giang)

BÂNG KHUÂNG THOÁNG BÓNG EM VỀ - Thơ Kim Sơn Giang


 
THOẢNG HƯƠNG QUÊ

Thăm quê đi giữa nắng hè
Con đường kí ức đơm hoa đợi chờ
Bâng khuâng thoáng bóng em về
Nhắc bao kỷ niệm cho mê cõi lòng...!

Ngày xưa đường khắc bóng mình
Tan trường, áo lụa lung linh mắt hờn
Nắng vàng nhuộm tóc mây vờn
Đêm cùng gửi mộng tiếng đờn vang ca.

Từ mùa phượng cuối ra hoa
Nghẹn trang lưu bút chia xa con đường
Đọa đày giấc mộng nhớ thương
Tiễn người xác phượng nhuộm thương cõi lòng.

Bàn chân bước dưới nắng xưa
Bao ngày nói biết sao vừa nhớ thương
Ngọt ngào bóng mẹ quê hương
Bóng em thấp thoảng tan trường hạ say...

Bước chân giẫm nhớ bao ngày
Ôm về một thoảng hương say chạnh lòng
Đường đời ta chẳng như mong
Hương yêu giữ trọn tim hồng người ơi!
 
Đêm 22.07.2013
 
 
NẾU BIẾT...!

Nếu phía chân trời ấy
Cuộc đời sẽ vô tư
Không giận, không buồn, không vất vả lo toan, không lọc lừa, dối trá, rủi may, sang hèn, thành công thất bại...
Tôi sẽ đầu quân, là người đi thứ nhất
Có ai không?! Ai sẽ đi cùng...
Nếu phía chân trời xa tít ấy
Không có lợi danh, khó nhọc, uy quyền...
Tôi sẽ đi và không hề hối tiếc...
Nếu tôi biết...
Những điều tôi đang biết...
Từ ngày xưa tôi đã...
Đi đầu...
 
20/07/2013
 
 
CẦU MONG ĐƯỢC LÀ HẠT BỤI

Mong sao chỉ là hạt bụi
Để vui với gió hư vô
Lang thang một thời vô định
Phủ êm, xóa vết đợi chờ!

Rồi ta sẽ là hạt bụi
Để quên một kiếp mưu sinh
Đua chen cuộc sống chỉ là…
Nặng lòng lối bước chân qua.

Rồi mai ta là hạt bụi
Dừng chân trên nẻo hư vô
Đường đời tình xưa ai nhớ
Bước chân len lén cõi về?

Kiếp sau ta là hạt bụi
Bay
bay dẫu biết chơ vơ

Hơn đời vòng tay nhân thế
Yêu rồi ngoảnh mặt buồn ngơ!
 
19.07.2013
Kim Sơn Giang


Saturday, October 12, 2013

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: MÙA THU CHƯA BAO GIỜ RŨ MỤC – Thơ Trương Công Tưởng



CÓ MỘT BỮA

Có một bữa buồn hơn mùa cũ
Thu trút lá vàng ngơ ngác ngoài song
Vòng xuyến chi tuổi thơ đi đâu
Tháng Bảy em đợi mưa ngâu như đợi chờ một tình yêu quên lãng
Này em đừng ngần ngại
Ném bỏ tất cả vào cơn gió bão
Bản Sonate cũ rồi
Ánh trăng rơi màu buồn đêm lệ ướt mi
Mùi nồng ái còn vương trên đồng cỏ
Em có còn mơ một giấc mơ
Khản đặc giọng gọi tên người trong vô vọng
Mùa Thu chưa bao giờ rũ mục
Tiết điệu cầu vòng len lỏi niềm vui
Có một bữa uống cạn chén ly bôi
Chàng trai ra đi chẳng bao giờ về nữa
Cô gái vẫn đứng đợi khi mùa Thu cứ giày vò lên nỗi nhớ
Này em
đừng tuyệt vọng
... khi những dị ngôn còn thổi buốt tim người

VÌ TAO YÊU MIỀN TRUNG

Bạn gọi điện: Sài Gòn đi! Miền Trung buồn lắm...
Ừ thì Sài Gòn cộ xe tấp nập, bạn bè vui suốt sáng thâu đêm
Nhưng vào Sài Gòn sợ thiếu những mùa trăng
Thiếu cái oi nồng của trưa hè nắng như đổ lửa
Dáng mẹ gầy chỉ còn trong nỗi nhớ
Một chiều lên đồi thả ý nghĩ thong dong
Sợ thiếu vắng những mùa nước trong
Sông quê tròng trành trong lời ru thơ ấu
Thiếu tiếng ngọt ngào của người con xứ Nẫu
Thiếu điệu Bài chòi mang nặng tình quê
Cũng vì nhớ thương nên mỗi năm người ta mấy bận đi về
Quê hương đôi khi chỉ là bóng dừa trước ngõ
Quê hương đôi khi chỉ là nhành hoa cỏ
Hái tặng nhau trong buổi lên đường
Ừ thì Sài Gòn có lắm phố phường
Cũng nghe nói lòng Sài thành bao dung lắm
Yêu thương tất cả những người con xa xứ
Lặng lẽ đắp bồi cho những ước mơ xanh
Miền Trung nắng mưa nhưng bốn mùa hoa trái vẫn ngọt lành
Con sông quê dùng dằng chảy tràn ký ức
Chúng mày lớn lên theo mỗi mùa nước lớn
Chúng mày đi xa rồi bảo nhau: về chốn ấy làm gì!
Ừ thì miền Trung nghèo nên chúng mày phải đi
Nhưng thằng Tây phải xách ba lô về nghiêng ngó
Miền Trung đẹp thế mà chúng mày từ bỏ
Điệu Bài chòi ngọt thế chúng mày chưa hát bao giờ
Tao ngồi đây viết những trang thơ
Vì tao biết rằng mình yêu miền Trung nhiều lắm



NGƯỜI ĐI RỒI

Người đi rồi thành phố cô đơn
Guitar buồn nằm im không lên tiếng
Người đi rồi những chiều phía biển
Có kẻ khờ lòng bỗng hóa mênh mông

Người đi rồi căn gác nhỏ ngóng trông
Tiếng chân quên đêm mịt mùng xa vắng
Son môi đỏ bước hồng trần mây trắng
Lặng vào hồn tim đắng môi cay

Người đi rồi ta ở lại với nồng say
Trịnh ca đêm mưa chưa bao giờ buồn hơn thế
Người đi rồi nửa đời ta hoang phế
Chỉ còn trong tim hình bóng những dấu hài

NHỨC NHỐI

Nửa đêm
chị tôi ra giếng
khua chiếc gàu múc một nỗi đau
Đàn bà nằm nghiêng trăn trở
Thương cho giường chiếu bạc nhàu

Nửa đêm
chị tôi ra giếng
khua chiếc gàu múc một giấc mơ
Giấc mơ của thời thiếu nữ
Xa xôi đến tận bây giờ

Nửa đêm
chị tôi ra giếng
khua chiếc gàu múc một khát khao
Tưới lên mảnh hồn cằn cỗi
Nỗi đau cứ chực tuôn trào

Chị tìm gì trong tiếng hát
Chị tìm gì trong lời ru
Cỏ dại mọc tràn mặt đất
Tim người vẫn cứ âm u

Nửa đêm bàng hoàng thức giấc
Thương cho giường chiếu bạc nhàu
Giấc mơ của thời thiếu nữ
Bây giờ vẫn cứ nằm đau

Trương Công Tưởng (Bình Định)