Showing posts with label TRANG THƠ CHỦ NHẬT. Show all posts
Showing posts with label TRANG THƠ CHỦ NHẬT. Show all posts

Saturday, October 12, 2013

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: MÙA THU CHƯA BAO GIỜ RŨ MỤC – Thơ Trương Công Tưởng



CÓ MỘT BỮA

Có một bữa buồn hơn mùa cũ
Thu trút lá vàng ngơ ngác ngoài song
Vòng xuyến chi tuổi thơ đi đâu
Tháng Bảy em đợi mưa ngâu như đợi chờ một tình yêu quên lãng
Này em đừng ngần ngại
Ném bỏ tất cả vào cơn gió bão
Bản Sonate cũ rồi
Ánh trăng rơi màu buồn đêm lệ ướt mi
Mùi nồng ái còn vương trên đồng cỏ
Em có còn mơ một giấc mơ
Khản đặc giọng gọi tên người trong vô vọng
Mùa Thu chưa bao giờ rũ mục
Tiết điệu cầu vòng len lỏi niềm vui
Có một bữa uống cạn chén ly bôi
Chàng trai ra đi chẳng bao giờ về nữa
Cô gái vẫn đứng đợi khi mùa Thu cứ giày vò lên nỗi nhớ
Này em
đừng tuyệt vọng
... khi những dị ngôn còn thổi buốt tim người

VÌ TAO YÊU MIỀN TRUNG

Bạn gọi điện: Sài Gòn đi! Miền Trung buồn lắm...
Ừ thì Sài Gòn cộ xe tấp nập, bạn bè vui suốt sáng thâu đêm
Nhưng vào Sài Gòn sợ thiếu những mùa trăng
Thiếu cái oi nồng của trưa hè nắng như đổ lửa
Dáng mẹ gầy chỉ còn trong nỗi nhớ
Một chiều lên đồi thả ý nghĩ thong dong
Sợ thiếu vắng những mùa nước trong
Sông quê tròng trành trong lời ru thơ ấu
Thiếu tiếng ngọt ngào của người con xứ Nẫu
Thiếu điệu Bài chòi mang nặng tình quê
Cũng vì nhớ thương nên mỗi năm người ta mấy bận đi về
Quê hương đôi khi chỉ là bóng dừa trước ngõ
Quê hương đôi khi chỉ là nhành hoa cỏ
Hái tặng nhau trong buổi lên đường
Ừ thì Sài Gòn có lắm phố phường
Cũng nghe nói lòng Sài thành bao dung lắm
Yêu thương tất cả những người con xa xứ
Lặng lẽ đắp bồi cho những ước mơ xanh
Miền Trung nắng mưa nhưng bốn mùa hoa trái vẫn ngọt lành
Con sông quê dùng dằng chảy tràn ký ức
Chúng mày lớn lên theo mỗi mùa nước lớn
Chúng mày đi xa rồi bảo nhau: về chốn ấy làm gì!
Ừ thì miền Trung nghèo nên chúng mày phải đi
Nhưng thằng Tây phải xách ba lô về nghiêng ngó
Miền Trung đẹp thế mà chúng mày từ bỏ
Điệu Bài chòi ngọt thế chúng mày chưa hát bao giờ
Tao ngồi đây viết những trang thơ
Vì tao biết rằng mình yêu miền Trung nhiều lắm



NGƯỜI ĐI RỒI

Người đi rồi thành phố cô đơn
Guitar buồn nằm im không lên tiếng
Người đi rồi những chiều phía biển
Có kẻ khờ lòng bỗng hóa mênh mông

Người đi rồi căn gác nhỏ ngóng trông
Tiếng chân quên đêm mịt mùng xa vắng
Son môi đỏ bước hồng trần mây trắng
Lặng vào hồn tim đắng môi cay

Người đi rồi ta ở lại với nồng say
Trịnh ca đêm mưa chưa bao giờ buồn hơn thế
Người đi rồi nửa đời ta hoang phế
Chỉ còn trong tim hình bóng những dấu hài

NHỨC NHỐI

Nửa đêm
chị tôi ra giếng
khua chiếc gàu múc một nỗi đau
Đàn bà nằm nghiêng trăn trở
Thương cho giường chiếu bạc nhàu

Nửa đêm
chị tôi ra giếng
khua chiếc gàu múc một giấc mơ
Giấc mơ của thời thiếu nữ
Xa xôi đến tận bây giờ

Nửa đêm
chị tôi ra giếng
khua chiếc gàu múc một khát khao
Tưới lên mảnh hồn cằn cỗi
Nỗi đau cứ chực tuôn trào

Chị tìm gì trong tiếng hát
Chị tìm gì trong lời ru
Cỏ dại mọc tràn mặt đất
Tim người vẫn cứ âm u

Nửa đêm bàng hoàng thức giấc
Thương cho giường chiếu bạc nhàu
Giấc mơ của thời thiếu nữ
Bây giờ vẫn cứ nằm đau

Trương Công Tưởng (Bình Định)


Saturday, October 5, 2013

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: ANH ĐÃ ĐẨY EM LÊN MỘT CON TÀU KHÔNG PHANH (Thơ Cát Du)




Nhà thơ Cát Du
Sinh năm 1960
Tên thật: Phan  Kim Dung
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Hiện đang công tác tại Cục Hải quan Bình Dương

                                                        Nhà thơ Cát Du

Không rõ nguồn cơn


Người đàn bà không rõ nguồn cơn
Lắng nghe những âm thanh soàn soạt dưới bụng mình
Những thanh âm rất lạ
Như trồi lên từ nỗi buồn vạn kiếp
Trồi lên gương mặt người tình
Nỗi buồn u u

Người đàn bà không rõ nguồn cơn
Lắng nghe trái tim mình
Những âm thanh hỗn mang
Trôi về từ vạn kiếp
Không biết rẽ lối nào
Đứng ngóng ở ngã tư

Người đàn bà thiền đã lâu mà không ngộ
Khi ngộ rồi lại có một u mê
Người đàn bà đi trong mê lộ
Hốt nhiên lại gặp gió trời
Thổi toang!

 13/9/2010
                                                                            

Em của mùa thu cũ


Làm sao em nhớ mùa thu cũ!
Vì mùa thu không gọi tên em
Em vào trước cửa mùa đông
Hả hê mời chào em lại
Heo may lúc thúc bay về
Cành bàng khô cong nỗi nhớ
Lá bàng tím thẫm chờ mong
Mùa xuân dùng dằng bước tới
Em quên gương mặt mùa đông
Chạy theo cành đào phất phới
Nở bừng trong trái tim phai
Tình ơi! tình nồng mới chớm
Trong tim một lá bàng khô

Em của mùa thu cũ

25/9/2011


Em làm tấy lên nỗi buồn của anh
                                            

có chiếc nấm
mọc lên trong đêm
có cây đèn
lập lòe trong đêm
dưới cành cổ thụ già
em làm đầy lên nỗi nhớ của anh
nỗi nhớ họa mi
em làm duềnh lên nỗi buồn của đêm
nỗi buồn hoang oải
em làm cong lên sự côn đơn của nấm
cút côi của đèn
và nỗi buồn đại thụ
em làm tấy lên nỗi buồn của anh
nỗi buồi củi mục
vì yêu

  16/10/2011


Mong

em đi qua cầu không tay vịn
nỗi bồi hồi gấp đôi
nỗi bồi hồi gấp đôi
chân cầu rần rật
gió bần thần
bần thần
mong
                                                                            
 17/10/2011



Những ẩn dụ màu xanh

Thiếu phụ đầy những ẩn dụ màu xanh
gợi trong anh những mơ hoang màu đỏ
díu dan những con đường có gam màu tím
màu chiều
ri ri
tình yêu làm người ta mạnh lên
hoang tưởng làm người ta mạnh lên
để sống
dù sao
cũng cám ơn
những ẩn dụ màu xanh
thiếu phụ

Bình Phước, 12/2011


Ngày hôm nay trôi chậm


Ngày hôm nay trôi chậm
Ai đã ghì trục quay của hành tinh?
Để em dừng ở phía hừng đông
Phía bắt đầu mọi thứ
Em bắt đầu con đường khác
Con đường chưa có ai đi
Hành trình đơn độc!


Anh đã đẩy em lên một con tàu không phanh
Đầy gió lạ
Gió hừng hực thổi
Em bay...
Bay về chân trời cũ
Chân trời của ngày thẳm
Ngày hai ta bén duyên
Ngày hai ta như hai chấm nhỏ
Chụm đầu nhau ở phía đường viền chân trời
Lưỡi tìm nhau
Líu ríu
Tình đan


Ngày hôm nay trôi chậm
Con đường tình thênh thang
Một mình em đếm bước
Ngày vỡ rồi!
Ngày vỡ!
Đêm loang!

Bình Phước, 12/2011

Cát Du (Bình Dương)
                                                         


Saturday, September 28, 2013

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: SAO TRÁI TIM MÌNH CỨ RỐI TUNG – Thơ Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan)


1.
hôm qua mộng thấy tôi cười
nửa vành nguyệt rạn bước lùi hiên sau
thấy mùa thu cánh lá nâu
lá rơi nhiều 
chỉ một màu riêng tư…

hôm qua mộng thấy tôi như
loã thể 
đứng
tay ôm khư 
hình hài

ôi trăm tiếng
đợt thở dài...

 2.
đau thân co quắp hình thù
ngó con gián nọ bay vù vào trưa
ngó băn khoăn, ngó lọc lừa
ngó điều không thực có thừa nỗi oan
(nghĩ mình con mắt lăng loàn)

 3.
làm sao tỏ rõ nguồn cơn
nghe ra trăm khúc sông lòng chạy quanh
buồn len vào trang thơ anh
cứ theo người nhé âm thầm làm đuôi
còn ta…
chết tự nào rồi!

 4.
em dỗi hờn em tự cao
vui buồn vì những chuyện không đâu
như mưa như nắng như mây gió...
một thoáng rồi qua đi rất mau


vẫn viết hoài lời thơ nhớ nhung
mơ hồ một cõi những mông lung
cho em, cho cả đời trăm mắt
sao trái tim mình cứ rối tung


Rêu (Cao Hoàng Từ Đoan)





Saturday, September 21, 2013

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: TÌNH YÊU EM TỰA MẦM XANH MỜI MỌC - Thơ Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ)

                      


                                                             
                                                                                            Nhà thơ Minh Đan

ngai tình



anh đặt môi hôn lên mắt gió
tiếng thở căng mùi da non
em lên ngai từ mũi tên
bầu sữa thơm ngày thai nghén

rúc vào anh khoảng lặng
mười ngón tay lướt sóng thủy triều
bóc tán lá vàng khô khốc
bỏng rát nhau

saigon, 25/7/2011

em muốn…


triệu triệu lần khao khát đến bên anh
như nàng kiều trong đêm khuya vượt rào thưa tìm trọng
giữa mùa trăng, em muốn cúc áo này nới lỏng
ngọn gió lùa vào thơm mát thịt da

cọc tìm trâu có nghĩa lý gì a (!?)
bao nghiệt ngã cứ nặng oằn lên tóc
tình yêu em tựa mầm xanh mời mọc
phận đàn bà không qua cọng cỏ khô

cỏ yếu mềm phơi ngọc gió mưa
dẫu giẫm đạp ngã nghiêng, dù bao phen tàn lụi
nhưng sức sống mỗi phút giây bừng trỗi
những vui buồn ngày tháng cứ hồng hoang

triệu triệu lần em muốn đến bên anh

saigon, 14/9/2011

quyền lực trái tim


gió tự hào: ai bão táp hơn ta?
những ngôi nhà ấm êm phút chốc thành mảnh vụn
em nói: tình yêu của anh
bão táp hơn ngàn lần gió đấy!
chỉ một đêm lên ngôi báu trị vì

nắng cong môi: ai đốt cháy cánh rừng già hơn ta?
những mầm xanh chẳng thể nào thiếu sáng
em nói: tình yêu của anh
thiêu nóng cánh rừng đàn bà mới lớn
rễ cắm sâu lòng đất (thiếu anh) sẽ trụi lớp nhựa vàng

mưa xuýt xoa: ai cuồn cuộn nước hơn ta?
những dòng sông chảy ra biển lớn
em nói: tình yêu của anh
dâng cao lên ngọn đồi căng sữa
những đồng bằng không thể thiếu nước nuôi cây

sương thầm thì: ai ẩm ướt hơn ta?
mỗi sớm mai mơn man lá biếc
những chồi non thay nhau mở tiệc
yêu thương mật ngọt tụ hình
em nói: tình yêu của anh
thống lĩnh vạn sườn đồi
chiếm hữu ngàn khe suối
đóng mộc lên cánh đồng cò bay

em thách thức: còn ai say đắm hơn anh?
quyền lực lặng im quy phục
chiến thắng thuộc về tình yêu chân thật
khu vườn Eden huyền thoại xanh ngời

saigon, 11/2012


bàn cờ



giữa cuộc người
hai ô đen – trắng
khuyết tật với ô tròn là đen, ô vuông là trắng
ranh giới thắng – thua nằm lẫn trong cờ

điểm đen trong ô trắng rất mơ hồ
điểm trắng trong ô đen mập mờ số phận
khoảng cách chênh vênh giữa tần sóng ngắn
may rủi có chung đường?

lời giải nào cho quán quân?
những cái vỗ ngực xưng tên chỉ là trò bịp
ô đen khuyết vầng trăng mười sáu
ngày rằm vẫn lung linh
ô trắng không khuyết mà khuyết cả tên mình
bọc dưới lớp áo thêu mây dệt gió
sự thật thôi không bỏ ngõ
đừng tự hoan ca phù phiếm nhọc nhằn

sống vui như cánh cò thoát tục dưới trăng…

saigon, 14/03/2012
Minh Đan (Lọ Lem Đất Võ)


Saturday, September 14, 2013

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: ANH PHÍA NÀO TRONG NỖI NHỚ EM XA (thơ Viễn Trình)

    


THẤY TA CÒN NỢ

Người về ngược hướng mùa thu
Thấy ta còn nợ mây mù đang bay
Ngã lưng hứng giọt sương dày
Đời như chật ních đôi tay nghìn trùng…


ANH PHÍA NÀO
TRONG NỖI NHỚ EM XA


Trời cuối hạ cứ vô duyên mưa nắng
Gió rù rì đuổi bắt tháng năm qua
Chừng ấy thôi… giật mình ôm mây trắng
Anh phía nào trong nỗi nhớ em xa?!

Em phía nào trời biển cũng bao la
Riêng anh đứng một mình như chật lại
Núi ngang sông mà sông thì ngang trái
Để thuyền đi, đi mãi không về

Phía nào anh, em định vị lời thề
Là khói sương và là ảo ảnh
Phía triều lên trăng thẫn thờ nóng lạnh
Chẳng hẹn gì cho trái đất quay nhanh

Chừng ấy thôi… ta giã từ đèn sách
Rồi muôn phần thế kỷ nữa trôi qua
Rồi một bóng, một hình, hai phương cách
Anh phía nào trong nỗi nhớ em xa?!



THƯƠNG CÂY ỔI NẾP

Anh về làng cũ dưỡng thương
Mặc em phố chợ tình trường bao la
Thương cây ổi nếp đã già
Gái quê thèm chút thiệt thà còn non…


NƯỚC MẮT TAN SƯƠNG

Chiều hẹn chiều theo ngọn gió qua tay 
Hẹn vết sương khô trên nhánh sầu giông tố
Cỏ vô tư hay bắt đầu đau khổ
Giọt nước mắt tan sương thành tiếng nấc dương trần

Này tiên sa người chưa đến một lần
Cùng nắm tay cười nói ân cần
Hẹn một đời bên nhau ghềnh thác
Nghĩa tình làm biển mênh mông

Giọt nước mắt năm xưa thành mây khói bây giờ
Chảy mòn rồi để lại yêu thương
Em đã mang lòng tôi về viễn xứ
Ngậm ngùi nhìn theo bóng dáng quê hương

Rồi nước mắt tan sương tìm nhau đến muôn đời
Hẹn một thời mà trăm năm đợi mãi
Mái tóc nào ru sương thế thái
Mái tóc nào bồng bềnh hồn tôi

Giọt nước mắt năm xưa tìm nước mắt bây giờ
Để dặn dò tin yêu… ngày ngã xuống
Từ những thành đô và từ chân ruộng
Nước mắt còn chảy trên má quê hương.

Viễn Trình (Quy Nhơn)

Saturday, September 7, 2013

TRANG THƠ CHỦ NHẬT: NGÀY XƯA AI ĐẾN NGẬP NGỪNG (thơ Xuân Phong)

                                                                               Xuân Phong

Như thuở xưa không biết tự thời nào
Như thuở xưa nhè nhẹ trong ca dao
Có cu gáy có bướm vàng nữa chứ!
Và đôi lứa đứng trong vườn tình tự...
(Lưu Trọng Lư)

TÌM AI NGÀY XƯA

Ngày xưa trăng sáng bên cầu
Mà hương hoa bưởi hoa cau ngập hồn
Ngày xưa ai rẽ vườn loan
Vin cành hái quả tơ non vội vàng
Quả xanh xao chín đã vàng
Sao ai còn mãi lang thang cuối trời...

 Ngày xưa trăng sáng tuyệt vời
Mà quỳnh hoa nở tơi bời sắc xuân
Ngày xưa ai đến ngập ngừng
Nhìn hoa quỳnh nở, thôi đừng xót xa
Hương bay suốt cõi người ta
Rời tay, tóc rối, bây giờ tìm ai...
tháng 5-2010

HƯƠNG ĐÊM

Em ngồi bên tôi
Hương đêm dịu mát
Lá cành xao xác
Ru lời tình ca
Kìa đôi mắt em
Đôi vì sao sáng
Soi vào hồn tôi
Và lời nói em
Là dòng suối ngọt
Chảy vào tim tôi
Hạnh phúc ngập tràn
Làm sao ngăn được
Đôi bờ môi khát
Thèm một nụ hôn
Gần nhau tấc gang
Mà sao không thể
Thơm bờ môi em
Giáo đường im vắng
Thánh lễ nửa đêm
Tôi cầu xin Chúa
An bình cho em.

tháng 3/2007

TÔI QUÉT BỤI THỜI GIAN
Tôi quét bụi thời gian
Phủ mờ lên trang giấy
Thời gian mang màu đỏ
Một thời dĩ vãng xa xôi

Chị tôi thuở ấy cô sinh viên chăm chỉ
Buông lớp rời trường thành cô giáo về hưu
Chúng tôi thuở ấy một bầy trai trẻ
Gương mặt non tơ tấm hình đen trắng
Ánh mắt thư sinh chưa lấm cuộc đời
Buổi loạn ly như đám cháy rừng
Chúng tôi như bầy chim tản lạc
Bay đi khắp bốn phương trời…


Giờ đã thành một lũ sáu mươi
Đứa khó đứa giàu đứa vui đứa khổ
Đứa ở một mình đứa sống một đôi
Thời gian đi có bao giờ trở lại
Cuộc chia ly cuối cùng ai mà không độc hành
Nếu Trời cho tôi quét thời gian thêm lần nữa
Trên tấm hình này còn lại ai đây?

Xuân Phong