Showing posts with label Trịnh Huy. Show all posts
Showing posts with label Trịnh Huy. Show all posts

Saturday, September 28, 2013

BÌNH DƯƠNG TRONG TÔI – Tuỳ bút Trịnh Huy

          Tôi không phải nhà văn, một tác gia hay một cây bút lớn. Tôi chì là đứa học trò. Tôi không có cái vinh hạnh sinh ra trên mảnh đất này, mà đơn thuần chỉ được lớn lên ở đây, trong vòng tay của mẹ.
          Bình Dương ư?
          Đơn giản thôi!
          Trong tôi, Bình Dương là ngày đầu tiên mẹ con tôi dắt díu nhau về đây thăm ngoại, quãng đường 25 cây số đã mòn bánh xe suốt 16 năm qua mà tôi chẳng thể nào nhớ nổi. Tôi vậy đấy, chẳng hiểu thế nào mà tôi có thể thuộc làu lịch sử của các quốc gia xa lạ, nhưng chẳng thể nào nhớ được ngày sinh nhật của mẹ mình. Vì với tôi, có lẽ… những thứ đó không quan trọng chăng???
          Trong tôi, Bình Dương là khu vườn nhà ngoại! Khu vườn nhỏ với cái hồ be bé nằm cạnh lối đi, mà có lần tôi tôi suýt ngã xuống đó. Khu vườn nhỏ của bà tôi có đầy cây cỏ, nào mít Tố nữ thơm lừng, nào sầu riêng béo ngậy, lại có chôm chôm, nhãn, xoài, mận, bưởi và cả măng cụt nữa. Khu vườn nhỏ xinh của ngoại nằm lọt thỏm trong tổng thể khu miệt vườn lớn Lái Thiêu nổi tiếng cả nước trong nhiều thập kỷ qua, với diện tích hàng ngàn héc ta. Từ lâu đã được coi như là lá phổi xanh của hàng chục triệu người dân sống ở khắp các tỉnh, thành miền Đông Nam bộ. Nhưng lạ, giống như trong chuyện cổ tích mà bà hay kể tôi nghe, khi mụ phù thủy ác độc phù phép vào nước suối, khiến cây cối trong vườn cứ lụi dần. Tôi còn nhớ có lần cầm dao chặt phăng nhánh mít cản lối đi, mà bà đã rầu cả ngày, nay lại bị mụ phù thủy ác độc làm hại tới cỏ cây cả khu vườn, ắt là bà buồn lắm .
          Bình Dương trong tôi là chút nắng nhẹ và lá rơi giữa mùa ổi chín, khi mà tôi bắt đầu đi học. Biết bao nhiêu trò quậy phá thầy cô, biết bao lần bị phạt đứng. Ít ra trong mấy năm liền, tôi cũng có được vài đứa bạn thân cùng sẻ chia hoạn nạn, những đứa đó tôi vẫn chơi chung tới bây giờ… tuy là… có vài thứ không còn như trước.
          Bình Dương có tiếng với lễ hội Chùa Bà và món bánh bèo bì Mỹ Liên, khi mà khách thập phương đổ về dự hội, kể cả những ngày nghỉ khác hằng năm. Khỏi phải nói, lũ chúng tôi vui nhất, mừng nhất rồi, không phải vì hội hè gì, chỉ là vì giao thông hôm đó thường tắc nghẽn nên chúng tôi được nghỉ học một ngày.
          Bình Dương ư? là bà cụ cứ tầm 9 giờ sáng lại gánh thúng trái cây ra ngồi gốc cây sát tường trường Trần Quốc Toản ở Lái Thiêu. Thú thật, nhìn bà cụ, tôi chẳng rõ tóc bà bạc hay không, vì bà đội nón lá và cúi lưng quá thấp, tôi  lại nghĩ tới cảnh bà tôi, mẹ tôi… vào độ tuổi đó thì sẽ thế nào!!! Mỗi sáng đi học, tôi đều thấy có một cụ ông và một cụ bà, ông ngồi xe lăn còn bà đẩy phía sau, họ cầm trên tay tập vé số và mặt họ ánh lên nụ cười, luôn luôn là như vậy …
          Bình Dương là những ngày mùa mưa lạnh tôi ngồi co mình trên hiên nhà, dù có thể vào trong được, nhưng tôi vẫn thích ngồi ngoài hiên, cốt chỉ để đợi chị bán bắp xào đi ngang qua… Cảm giác chút chút gì nóng len lỏi vào trong cơ thể sau cơn lạnh, khiến cho tôi cảm thấy có phần khoan khoái hơn thì phải… Đó cũng là lí do tôi thích uống sữa nóng hay trà nóng sau khi cố tình dầm mưa …
          Bình Dương lại là những hôm bão, mưa lớn. Quanh năm suốt tháng không rời miền Nam ấm áp, thật tình đây là lần đầu tiên tôi biết bão là thế nào. Gắng gượng lắm tôi mới ra khỏi quãng hương lộ vừa mới xây, trong khi gió và mưa cứ liên tục quất vào mặt và cản chiếc xe của tôi lại. Khu tôi ở cúp điện, cả ba mẹ con thu mình bên ngọn đèn cầy le lói gió… thu mình… thu mình …
          Bình Dương là những tòa nhà chọc trời mới xây ở Thành phố mới, kéo theo bao khát vọng của người dân nơi đây, cũng như người dân xứ lạ. Càng lúc càng dày các khu công nghiệp, hy vọng kinh tế – xã hội Bình Dương sẽ không ngừng phát triển, nếu chúng ta biết xây dưng và bảo vệ. Ngược lại thì hàng ngàn héc ta miệt vườn cây trái Lái Thiêu, trong đó có khu vườn nhỏ xinh của bà tôi sẽ dần tàn lụi, bởi lẽ tôi biết: Mụ phù thủy ác độc lẩn trốn trong ống khói, ống xả của những nhà máy kia! Thế mà tôi nghĩ lâu đài hắc ám của mụ phải to hơn, lớn hơn và không luồn cúi như thế!
          Bình Dương là ngày 8-3 vừa rồi, tôi vịn tay mẹ lại… nhưng không thể thốt thành lời: Con yêu Mẹ… và để câu nói ấy lịm dần… rồi tan vào quên lãng…
          Bình Dương là nắng ấm tình người…
          Bình Dương là mưa chan hạnh phúc…
          Bình Dương là ngọn lửa yêu thương…
          Bình Dương là màu xanh hoa trái…
          Bình Dương là hoa văn gốm sứ…
          Bình Dương là cá hóa thành rồng…

          Nhưng trong tôi, Bình Dương là Mẹ!

 Trịnh Huy
( Lớp 10D, trường PTTH Trịnh Hoài Đức, Bình Dương)

          

Monday, September 9, 2013

BỨC TRANH CỦA NGƯỜI HOẠ SĨ – Tản văn Trịnh Huy


 HQN: Chiều ngày 08 tháng 09 vừa rồi, tôi nhận được email của anh Vũ Huy Vọng ở thị xã Thuận An (Bình Dương) gửi đến, không phải là thơ của anh mà lại là năm bài viết của đứa cháu ngoại đang học lớp 10 trường Phổ thông trung học Trịnh Hoài Đức. Và, tôi bị cuốn hút ngay bởi những dòng chữ đầu tiên cho đến câu kết của tản văn ngắn: Bức tranh của người hoạ sĩ - thật dạt dào cảm xúc, cùng sự liên tưởng phong phú, với cái nhìn cuộc sống có thể gọi là đĩnh đạc, dù người viết chỉ mới ở tuổi 15. Xin giới thiệu cùng các bạn.




Nắng lên.
Bên ô cửa sổ nhỏ hẹp, người họa sĩ già ngồi bần thần trên ghế, dán mắt vào khung giấy trắng trên giá vẽ.
Vẽ gì nhỉ? Người họa sĩ nghĩ ngợi hồi lâu - một lúc lâu, ông vung lên một nét cọ đỏ chói, màu đỏ là màu của vinh dự, nhiệt huyết.

Cứ thế, các nét cọ đỏ đan xen vào nhau thành một mảng. Ông vút lên vài nét da cam, màu sắc của sự ấp iu ấm áp, và cả cơ hội.
Một ánh sáng vàng hiện ra, hòa tan vào tờ giấy lớn sự tự hào của nó.
Bức tranh này quá chói mắt, phải làm nó dịu lại bằng những gam màu tối hơn, vì đời cũng thế, có đâu lúc nào cũng rực rỡ sắc màu.

Vun vút những nét xanh lục, họa sĩ dán mắt vào tác phẩm của mình. Màu xanh lục, sẽ cho cảm giác tươi mới, phát triển không hạn định của vạn vật.
Ánh lam kì diệu hiện ra trên giấy - màu lam đầy hy vọng và dịu êm
Màu chàm tô điểm cho bức tranh vài đường cong uốn lượn, vài nét thăng trầm định mệnh.
Sắc tím mơ màng loang ra từng khối một, tạo nên gì đó lãng mạn êm đềm, nhưng nhạt nhòa và thật mong manh.
Những biên giới được đặt nên cho cái không giới hạn. Màu đen kéo lê từng đoạn ngắn dài trên bức tranh đầy màu sắc.
Một cách kiêu hãnh, họa sĩ già nhìn bức tranh.
Một người phụ nữ tóc đen đang ôm ấp một hình hài bé nhỏ, quấn trong tấm chăn rực lên màu đỏ. Sau lưng họ, là khung cửa sổ rộng mở với những thảm đồi xanh, hòa với bầu trời sâu vời vợi. Một góc là khu rừng với các tán cây vươn cao. Mặt trời tỏa nắng lấp loáng xuống dòng nước êm đềm trôi. dưới làn nước trong veo, là một chiếc cầu vồng tỏa nắng.
Cuộc sống của con người cũng như chiêc cầu vồng, nơi vinh dự, tình yêu, hy vọng tồn tại bên sự lãng mạn, thăng trầm. Tất cả đều tiến triển theo một hướng nào đó. Song, sắp xếp những gam màu ấy như thế là tùy vào hành động và suy nghĩ của tác giả bức họa mà thôi.
Đừng trốn tránh, bạn đã tự cho mình vị trí người họa sĩ. Hãy can đảm tự vẽ nên bức tranh của đời  mình.

Trịnh Huy